次韻和張舍人北使歸

宋代 劉攽
飲冰重見古人心,絕幕仍當暮雪深。朝出穹廬隨拜日,夜鳴刁斗候橫參。 胡兒射雁爭娛客,羌女聽笳卻走林。聞說虜情親博望,一言珍重萬黃金。
yǐn bīng zhòng jiàn rén xīn   jué réng dāng xuě shēn cháo chū qióng suí bài   míng diāo dǒu hòu héng cān    
ér shè yàn zhēng   qiāng tīng jiā què zǒu lín wén shuō qíng qīn wàng   yán zhēn zhòng wàn huáng jīn