次韻和再拜

宋代 梅堯臣
建溪茗株成大樹,頗殊楚越所種茶。 先春喊山掐白萼,亦異鳥觜蜀客夸。 烹新斗硬要咬盞,不同飲酒爭畫蛇。 從揉至碾用盡力,只取勝負相笑呀。 誰傳雙井與日注,終是品格稱草芽。 歐陽翰林百事得精妙,官職況已登清華。 昔得隴西大銅碾,碾多歲久深且窊。 昨日寄來新臠片,包以{上竹下撩}蒻纏以麻。 唯能剩啜任腹冷,倖免酩酊冠弁斜。 人言飲多頭顫挑,自欲清醒氣味嘉。 此病雖得優醉者,醉來顛踣禍旲涯。 不願清風生兩腋,但願對竹兼對花。 還思退之在南方,嘗說稍稍能啖蟆。 古之賢人尚若此,我今貧陋休相嗟。 公不遺舊許頻往,何必絲管喧咬哇。
jiàn míng zhū chéng shù   shū chǔ yuè suǒ zhǒng chá  
xiān chūn hǎn shān qiā bái è   niǎo shǔ kuā  
pēng xīn dòu yìng yào yǎo zhǎn   tóng yǐn jiǔ zhēng huà shé  
cóng róu zhì niǎn yòng jìn   zhǐ shèng xiāng xiào  
shuí chuán shuāng jǐng zhù   zhōng shì pǐn chēng cǎo  
ōu yáng hàn lín bǎi shì jīng miào   guān zhí kuàng dēng qīng huá  
lǒng 西 tóng niǎn   niǎn duō suì jiǔ shēn qiě  
zuó lái xīn luán piàn   bāo   { shàng zhú xià liāo   } ruò chán  
wéi néng shèng chuài rèn lěng   xìng miǎn mǐng dǐng guān biàn xié  
rén yán yǐn duō tóu chàn tiāo   qīng xǐng wèi jiā  
bìng suī yōu zuì zhě   zuì lái diān huò tái  
yuàn qīng fēng shēng liǎng   dàn yuàn duì zhú jiān duì huā  
hái tuì 退 zhī zài nán fāng   cháng shuō shāo shāo néng dàn  
zhī xián rén shàng ruò   jīn pín lòu xiū xiāng jiē  
gōng jiù pín wǎng   guǎn xuān yǎo