次韻和永叔夜聞風聲有感

宋代 梅堯臣
月落夜正黑,風起庭槐端。 窗間星動搖,枕上人寤嘆。 所嘆吹陰雲,苦熱彌不歡。 當其氣莫出,曷若無衣寒。 虛堂臥竹簟,汗體如露漙。 驅蚊爇蒿艾,寧復襲芝蘭。 煎灼一如此,衰枯誰可完。 消磨任寒暑,安有不死丹。 三伏已過二,炎赫應漸殘。 試看蜣蜋蟲,辛勤方轉丸。 焉得從釣舟,逆上嚴子湍。 此事人所易,謝榮為獨難。 誰顧萬古名,黑石時鐫刊。 風聲不用撼,床頭閒素紈。
yuè luò zhèng hēi   fēng tíng huái duān  
chuāng jiān xīng dòng yáo   zhěn shàng rén tàn  
suǒ tàn chuī yīn yún   huān  
dāng chū   ruò hán  
táng zhú diàn   hàn tuán  
wén ruò hāo ài   níng zhī lán  
jiān zhuó   shuāi shuí wán  
xiāo rèn hán shǔ   ān yǒu dān  
sān guò èr   yán yīng jiàn cán  
shì kàn qiāng láng chóng   xīn qín fāng zhuǎn wán  
yān cóng diào zhōu   shàng yán tuān  
shì rén suǒ   xiè róng wèi nán  
shuí wàn míng   hēi shí shí juān kān  
fēng shēng yòng hàn   chuáng tóu xián wán