次韻和永叔嘗新茶雜言

宋代 梅堯臣
自從陸羽生人間,人間相學事春茶。 當時採摘未甚盛,或有高士燒竹煮泉為世夸。 入山乘露掇嫩觜,林下不畏虎與蛇。 近年建安所出勝,天下貴賤求呀呀。 東溪北苑供御余,王家葉家長白牙。 造成小餅若帶銙,斗浮斗色傾夷華。 味甘回甘竟日在,不比苦硬令舌窊。 此等莫與北俗道,只解白土和脂麻。 歐陽翰林最別識,品第高下無欹斜。 晴明開軒碾雪末,眾客共賞皆稱嘉。 建安太守置書角,青蒻包封來海涯。 清明才過已到此,正見洛陽人寄花。 兔毛紫盞自相稱,清泉不必求蝦蟆。 石缾煎湯銀梗打,粟粒鋪面人驚嗟。 詩腸久飢不禁力,一啜入腹鳴咿哇。
cóng shēng rén jiān   rén jiān xiāng xué shì chūn chá  
dāng shí cǎi zhāi wèi shén shèng   huò yǒu gāo shì shāo zhú zhǔ quán wèi shì kuā  
shān chéng duō nèn   lín xià wèi shé  
jìn nián jiàn ān suǒ chū shèng   tiān xià guì jiàn qiú  
dōng běi yuàn gòng   wáng jiā jiā cháng bái  
zào chéng xiǎo bǐng ruò dài kuǎ   dòu dòu qīng huá  
wèi gān huí gān jìng zài   yìng lìng shé  
děng běi dào   zhǐ jiě bái zhī ma  
ōu yáng hàn lín zuì bié shí   pǐn gāo xià xié  
qíng míng kāi xuān niǎn xuě   zhòng gòng shǎng jiē chēng jiā  
jiàn ān tài shǒu zhì shū jiǎo   qīng ruò bāo fēng lái hǎi  
qīng míng cái guò dào   zhèng jiàn luò yáng rén huā  
máo zhǎn xiāng chèn   qīng quán qiú  
shí píng jiān tāng yín gěng   miàn rén jīng jiē  
shī cháng jiǔ jīn   chuài míng