次韻和吳駿卿

宋代 朱松
學道日已媮,干時心同懶。同懷能幾人,俛仰風雨散。 晚得吳王孫,抱釁戢高翰。由來清廟質,不賦白石爛。 笑我塵土中,坐受微粟絆。新詩中音會,天律度弦管。 未能載酒問,但作焚硯嘆。況聞翻貝葉,一悟了真幻。 文章乃兒劇,安用黑白判。何時商略此,得酒不待勸。
xué dào tōu   gàn shí xīn tóng lǎn tóng huái néng rén   yǎng fēng sàn    
wǎn wáng sūn   bào xìn gāo hàn yóu lái qīng miào zhì   bái shí làn    
xiào chén zhōng   zuò shòu wēi bàn xīn shī zhōng yīn huì tiān   xián guǎn    
wèi néng zài jiǔ wèn   dàn zuò fén yàn tàn kuàng wén fān bèi   le zhēn huàn    
wén zhāng nǎi ér   ān yòng hēi bái pàn shí shāng lüè   jiǔ dài quàn