次韻和人跡酴醾

宋代 蘇轍
蜀中酴醾生如積,開落春風山寂寂。 已憐正發香晻曖,猶受未開光的皪。 半垂野水弱如墜,直上長松勇無敵。 風中娜娜應數丈,月下煌煌真一色。 故園聞道開愈繁,老人自恨歸無日。 百花已過春欲莫,燕坐繩床空數息。 朝來滿把得幽香,案頭亂插銅瓶濕。 一番花芘轉頭空,誰能往問天台拾。
shǔ zhōng shēng   kāi luò chūn fēng shān  
lián zhèng xiāng ǎn ài   yóu shòu wèi kāi guāng de  
bàn chuí shuǐ ruò zhuì   zhí shàng cháng sōng yǒng  
fēng zhōng yīng shù zhàng   yuè xià huáng huáng zhēn  
yuán wén dào kāi fán   lǎo rén hèn guī  
bǎi huā guò chūn   yàn zuò shéng chuáng kōng shù  
zhāo lái mǎn 滿 yōu xiāng   àn tóu luàn chā tóng píng shī  
fān huā zhuǎn tóu kōng   shuí néng wǎng wèn tiān tāi shí