次韻和李太白感秋

宋代 李綱
秋風從西來,敲我庭下竹。夜涼月窺樽,清光如可掬。 風月豈故人,萬里慰愁獨。披衣從之游,更欲邀共宿。 泠然洗我心,耿耿安用卜。三十八年非,庶以不遠復。 俯仰天地間,平生皆可覆。一醉夢還家,黃粱猶未熟。
qiū fēng cóng 西 lái   qiāo tíng xià zhú liáng yuè kuī zūn qīng   guāng    
fēng yuè rén   wàn wèi chóu cóng zhī yóu gèng   yāo gòng   宿  
líng rán xīn   gěng gěng ān yòng bo sān shí nián fēi shù   yuǎn    
yǎng tiān jiān   píng shēng jiē zuì mèng huán jiā huáng   liáng yóu wèi shú