次韻和進真宗七言四韻

宋代 丁謂
白麻初降紫宸中,簪組相驚帝澤豐。 驟陟將壇知連偶,久塵台席愧材庸。 桑榆便覺人間別,旌戟猶疑夢裡逢。 已是都城聳榮觀,更頒天唱耀戎容。
bái chū jiàng chén zhōng   zān xiāng jīng fēng  
zhòu zhì jiāng tán zhī lián ǒu   jiǔ chén tái kuì cái yōng  
sāng biàn 便 jué rén jiān bié   jīng yóu mèng féng  
shì chéng sǒng róng guān   gèng bān tiān chàng yào 耀 róng róng