次韻和韓知剛見始之什

宋代 李彌遜
半生宦牒絆閒身,老惜跳丸過眼頻。 獨笑真成當去客,相逢同是異鄉人。 靜中著語已多事,孰處忘情久自親。 它日君來序盤谷,岩花溪竹是知津。
bàn shēng huàn dié bàn xián shēn   lǎo tiào wán guò yǎn pín
xiào zhēn chéng dāng   xiāng féng tóng shì xiāng rén
jìng zhōng zhe duō shì   shú chù wàng qíng jiǔ qīn
jūn lái pán   yán huā zhú shì zhī jīn