次韻和方謹言郎中再觀省中手值竹

宋代 韓琦
翠影參差漸拂階,清郎曾此占奇哉。辭君昔為蓴羹去,戀爾今同菊徑來。 玉聳勁枝欺暮雪,繡殘文籜委寒苔。虛心高節依然在,幾見繁英落又開。
cuì yǐng cēn jiàn jiē   qīng láng céng zhàn zāi jūn wèi chún gēng liàn   ěr jīn tóng jìng lái    
sǒng jìn zhī xuě   xiù cán wén tuò wěi hán tái xīn gāo jié rán zài   jiàn fán yīng luò yòu kāi