次韻和崔象之寺丞西亭雨下

宋代 韓琦
初暑軒窗覆翠陰,更宜飛雨濯塵襟。喜花添色自人意,為歲期豐獨帝心。 餘潤日隨和氣浹,好聲時逐遠風沉。郊原遍采農家議,一寸真如一寸金。
chū shǔ xuān chuāng cuì yīn   gèng fēi zhuó chén jīn huā tiān rén wèi   suì fēng xīn    
rùn suí jiā   hǎo shēng shí zhú yuǎn fēng chén jiāo yuán biàn cǎi nóng jiā   cùn zhēn cùn jīn