次韻和常父 其一

宋代 孔平仲
臥龍當日醉吟身,冷落天涯一旅人。早夕思親增悵望,嘯歌懷古更愁辛。 角吹海上千山月,草入江南萬里春。欲去尚留心未決,夢魂長在越溪濱。
lóng dāng zuì yín shēn   lěng luò tiān rén zǎo qīn zēng chàng wàng xiào   huái gèng chóu xīn    
jiǎo chuī hǎi shàng qiān shān yuè   cǎo jiāng nán wàn chūn shàng liú xīn wèi jué mèng   hún zhǎng zài yuè bīn