次韻韓子師游三洞過赤松

宋代 韓元吉
山城一雨足,水滿高下塘。 好風從西來,蕭然終夕涼。 孌彼池間蓮,當軒洗紅妝。 官事無時休,涉筆雁鶩行。 豈知青雲客,夙駕游寶坊。 坐厭市井塵,步尋松桂香。 陰崖有靈湫,玉簡帝所藏。 摘石收澗碧,梯空擷林芳。 金盤薦麟脯,冰壺注瑤漿。 更語妙道根,寶篆開函琅。 路轉九曲溪,著足千仞岡。 舊聞井中丹,清宵發神光。 直欲餌碧霞,誰能搗玄霜。 朝來得君詩,險韻句復長。 使我鴻鵠心,欻為天際翔。 仙人亦舉手,笑我徒奔忙。 語默付一笑,物我當兩忘。 獨攜非有生,但醉無何鄉。
shān chéng   shuǐ mǎn 滿 gāo xià táng  
hǎo fēng cóng 西 lái   xiāo rán zhōng liáng  
luán chí jiān lián   dāng xuān hóng zhuāng  
guān shì shí xiū   shè yàn xíng  
zhī qīng yún   jià yóu bǎo fāng  
zuò yàn shì jǐng chén   xún sōng guì xiāng  
yīn yǒu líng qiū   jiǎn suǒ cáng  
zhāi shí shōu jiàn   kōng xié lín fāng  
jīn pán jiàn lín   bīng zhù yáo jiāng 漿  
gèng miào dào gēn   bǎo zhuàn kāi hán láng  
zhuǎn jiǔ   zhù qiān rèn gāng  
jiù wén jǐng zhōng dān   qīng xiāo shén guāng  
zhí ěr xiá   shuí néng dǎo xuán shuāng  
zhāo lái de jūn shī   xiǎn yùn zhǎng  
shǐ 使 hóng xīn   chuā wèi tiān xiáng  
xiān rén shǒu   xiào bēn máng  
xiào   dāng liǎng wàng  
xié fēi yǒu shēng   dàn zuì xiāng