次韻顧子美提舉許雪中見過之作

宋代 李綱
殘臘苦寒情味惡,萬里風雲欣雪作。夜積端愁坤軸傾,曉望卻驚天界擴。 玉龍鱗甲臥群山,水海波瀾凝巨壑。謝家兒女自多才,笑詠飛花度羅幕。 金爐未覺獸炭溫,錦帳猶訝貂裘薄。書生飢甚況復寒,坐聽朱弦折臨獄。 松孤竹老念山林,甲冷戈寒憫沙漠。豈思龍尾賀千官,且疊琴心舞雙鶴。 瑤林玉樹粲迴環,勿謂軒庭全冷落。擁門但作袁安臥,命駕誰思子猷樂。 溪山如畫真自知,金玉滿堂端不博。煩公攜具款我門,注目遙空登晚閣。 凍吟猶作號寒聲,此病欲醫那有藥。公家故自富香醪,我亦安能辭巨杓。 醉看萬事雪銷凝,妙觀圓成不須學。
cán hán qíng wèi è   wàn fēng yún xīn xuě zuò duān chóu kūn zhóu qīng xiǎo   wàng què jīng tiān jiè kuò    
lóng lín jiǎ qún shān   shuǐ hǎi lán níng xiè jiā ér duō cái xiào   yǒng fēi huā luó    
jīn wèi jué shòu tàn wēn   jǐn zhàng yóu diāo qiú báo shū shēng shén kuàng hán zuò   tīng zhū xián zhé lín    
sōng zhú lǎo niàn shān lín   jiǎ lěng hán mǐn shā lóng wěi qiān guān qiě   dié qín xīn shuāng    
yáo lín shù càn huí huán   wèi xuān tíng quán lěng luò yōng mén dàn zuò yuán ān mìng   jià shuí yóu    
shān huà zhēn zhī   jīn mǎn 滿 táng duān fán gōng xié kuǎn mén zhù   yáo kōng dēng wǎn    
dòng yín yóu zuò hào hán shēng   bìng yǒu yào gōng jiā xiāng láo   ān néng biāo    
zuì kàn wàn shì xuě xiāo níng   miào guān yuán chéng xué