次韻感春五首

宋代 黃庭堅
祁寒不可怨,天道自平分。 及爾春風來,四肢有餘溫。 丈夫力如虎,為人行灌園。 椒蘭工壅蔽,未可怨芳蓀。 寒魚守窮轍,蒙呴一沫恩。 一朝被湔祓,吹毛見瘢痕。
hán yuàn   tiān dào píng fēn
ěr chūn fēng lái   zhī yǒu wēn
zhàng   wéi rén xíng guàn yuán
jiāo lán gōng yōng   wèi yuàn fāng sūn
hán shǒu qióng zhé   méng ēn
zhāo bèi jiān   chuī máo jiàn bān hén