次韻分寧胡宰贈行

宋代 王炎
別駕無才堪展驥,解印來歸私自喜。 意欲息肩猶未能,政坐文窮巧為崇。 鳧仙傾蓋如舊知,冰玉清言心可洗。 況逢父老夸長官,撫字有恩論骨髓。 俶裝暫去桃李陰,遽勤飲餞枉車騎。 自憐孤冷仍數奇,諸公薦口頗難啟。 溪上只今梅未花,歸時春燕定成壘。 妙語吹噓恐過情,甚慚綠綺奏山水。 君才過我蓋十倍,乃容蹇足陪驪駬。 異鄉為客更別離,寒日纁黃催短晷。 平生惜飲亦徑醉,放歌不記南山鯉。
bié jià cái kān zhǎn   jiě yìn lái guī  
jiān yóu wèi néng   zhèng zuò wén qióng qiǎo wèi chóng  
xiān qīng gài jiù zhī   bīng qīng yán xīn  
kuàng féng lǎo kuā zhǎng guān   yǒu ēn lùn suǐ  
chù zhuāng zàn táo yīn   qín yǐn jiàn wǎng chē  
lián lěng réng shù   zhū gōng jiàn kǒu nán  
shàng zhī jīn méi wèi huā   guī shí chūn yàn dìng chéng lěi  
miào chuī kǒng guò qíng   shén cán zòu shān shuǐ  
jūn cái guò gài shí bèi   nǎi róng jiǎn péi ěr  
xiāng wèi gèng bié   hán xūn huáng cuī duǎn guǐ  
píng shēng yǐn jìng zuì   fàng nán shān