次韻范元卿題友山堂

宋代 周紫芝
人間南北無同異,四海蒼生俱一世。 借令賣友取封侯,一擲成盧亦兒戲。東平風度人所難,不將白眼看青山。 少年結客知無益,老喚南山相與閒。人情自是有新故,相好乃能保朝暮。 故人落井已下石,紅袖彈箏未移柱。玉巒排秀天清明,亂峰入眼心先傾。 向來刎頸或蹀血,此地一笑終忘形。平生愛山心愿見,喜色津津應滿面。 寧愁偃蹇不受招,一鶚孤飛誰可見。
rén jiān nán běi tóng   hǎi cāng shēng shì  
jiè lìng mài yǒu fēng hóu   zhì chéng ér dōng píng fēng rén suǒ nán   jiāng bái yǎn kàn qīng shān    
shào nián jié zhī   lǎo huàn nán shān xiāng xián rén qíng shì yǒu xīn xiāng   hǎo nǎi néng bǎo zhāo    
rén luò jǐng xià shí   hóng xiù dàn zhēng wèi zhù luán pái xiù tiān qīng míng luàn   fēng yǎn xīn xiān qīng    
xiàng lái wěn jǐng huò dié xuè   xiào zhōng wàng xíng píng shēng ài shān xīn yuàn jiàn   jīn jīn yīng mǎn miàn 滿    
níng chóu yǎn jiǎn shòu zhāo   è fēi shuí jiàn