次韻范郎中仰之詠雪

宋代 蘇轍
倉廩未應空,長天霰雪濛。 瓊瑤布地淨,組練出師雄。 雲闊諸峰遍,花繁百草同。 農謠麥壠外,客興酒杯中,聚散占風力,消融驗藥功。 〈歷城西北陽起石山,其上不留雪。 遠遊聊自喜,三見歲時豐。 〉
cāng lǐn wèi yìng kōng   cháng tiān xiàn xuě méng  
qióng yáo jìng   liàn chū shī xióng  
yún kuò zhū fēng biàn   huā fán bǎi cǎo tóng  
nóng yáo mài lǒng wài   xīng jiǔ bēi zhōng   sàn zhàn fēng   xiāo róng yàn yào gōng  
chéng běi 西 yáng shí shān   shàng liú xuě    
yuǎn yóu liáo   sān jiàn suì shí fēng