次韻方允迪袐監九日登高一首

宋代 劉一止
九日意蕭條,病臥如漳濱。紅萸起自插,黃菊茲及辰。 身落芹藻間,心與鴻雁親。想見龍山游,嘲謔落帽人。 眷焉瀛洲客,共此溪港鄰。白髮俱許長,清愁浩無垠。 四年京華別,前事寧忍詢。國恥久未雪,憤切此逐臣。 革路何時還,今誰叫穹旻。駕言寫心憂,一涴衣上塵。 扁舟羨鴟夷,舉酒憶季真。目極樵徑風,便擬從採薪。 但恐嵌岩中,不著功名身。報國君尚強,我拙甘長貧。
jiǔ xiāo tiáo   bìng zhāng bīn hóng chā   huáng chén
shēn luò qín zǎo jiān   xīn hóng yàn qīn xiǎng jiàn lóng shān yóu   cháo xuè luò mào rén
juàn yān yíng zhōu   gòng gǎng lín bái cháng   qīng chóu hào yín
nián jīng huá bié   qián shì níng rěn xún guó chǐ jiǔ wèi xuě   fèn qiē zhú chén
shí hái   jīn shuí jiào qióng mín jià yán xiě xīn yōu   shàng chén
piān zhōu xiàn chī   jiǔ zhēn qiáo jìng fēng   biàn 便 cóng cǎi xīn
dàn kǒng qiàn yán zhōng   zhù gōng míng shēn bào guó jūn shàng qiáng   zhuō gān zhǎng pín