次韻范純父涵星硯月石風林屏詩

宋代 蘇軾
月次於房歷三星,鬥牛不神箕獨靈。 簸搖桑榆盡西靡,影落蘇子硯與屏。 天工與我兩厭事,孰居無事為此形。 與君持橐侍帷幄,同到溫室觀堯蓂。 自憐太史牛馬走,伎等卜祝均倡伶。 欲留衣冠掛神武,便擊雲水歸南溟。 陶泓不稱管城沐,醉石可助平泉醒。 故持二物與夫子,欲使妙質留天庭。 但令滋液到枯槁,勿遣光景生晦冥。 上書掛名豈待我,獨立自可當雷霆。 我時醉眠風林下,夜與漁火同青熒。 撫物懷人應獨嘆,作詩寄子誰當聽。
yuè fáng sān xīng   dòu niú shén líng
yáo sāng jǐn 西   yǐng luò yàn píng
tiān gōng liǎng yàn shì   shú shì wéi xíng
jūn chí tuó shì wéi   tóng dào wēn shì guān yáo
lián tài shǐ niú zǒu   děng zhù jūn chàng líng
liú guān guà shén   biàn 便 yún shuǐ guī nán míng
táo hóng chēng guǎn chéng   zuì shí zhù píng quán xǐng
chí èr   shǐ 使 miào zhì liú tiān tíng
dàn lìng dào gǎo   qiǎn guāng jǐng shēng huì míng
shàng shū guà míng dài   dāng léi tíng
shí zuì mián fēng lín xià   huǒ tóng qīng yíng
huái rén yīng tàn   zuò shī shuí dāng tīng