次韻端叔題余所藏山谷茶詩尾

宋代 周紫芝
翰林門生兩蒼璧,似是天人人不識。學得黃初五字詩,不作人間萬錢食。 晚向江頭看藥欄,花前一笑聊開顏。自言千載司玉局,尚記橋山分省宿。 今朝玉乳打團龍,昨夜新詩刻紅燭。我識風流李元禮,人物流中有涇渭。 平生漫刺不浪持,晚得龍門略相似。詩成袖手初相羊,便識從來錦作腸。 夢回卻誦矞雲句,彷佛官焙聞餘香。從今下客牛馬走,問字不妨時載酒。
hàn lín mén shēng liǎng cāng   shì shì tiān rén rén shí xué huáng chū shī   zuò rén jiān wàn qián shí    
wǎn xiàng jiāng tóu kàn yào lán   huā qián xiào liáo kāi yán yán qiān zǎi shàng   qiáo shān fēn shěng   宿  
jīn zhāo tuán lóng   zuó xīn shī hóng zhú shí fēng liú yuán rén   liú zhōng yǒu jīng wèi    
píng shēng màn làng chí   wǎn lóng mén lüè xiāng shī chéng xiù shǒu chū xiāng yáng biàn   shí 便 cóng lái jǐn zuò cháng    
mèng huí què sòng yún   páng guān bèi wén xiāng cóng jīn xià niú zǒu wèn   fáng shí zài jiǔ