次韻東坡梅花十絕 其六

宋代 李之儀
病餘憔悴拊空尊,子細思量意卻昏。便覺陽和振枯槁,不須方士致幽魂。
bìng qiáo cuì kōng zūn   liáng què hūn biàn 便 jué yáng zhèn gǎo   fāng shì zhì yōu hún