次韻弟觀雪中二首

宋代 陳著
翦耳嚴風利似刀,吹噓滕六做功勞。 大包天地為一色,老盡山林無二毛。 借暖尚能賒綠蟻,禦寒終不羨裘羔。 天涯多少窮途客,欲寄書難雁影高。
jiǎn ěr yán fēng shì dāo   chuī téng liù zuò gōng láo  
bāo tiān wèi   lǎo jìn shān lín èr máo  
jiè nuǎn shàng néng shē   hán zhōng xiàn qiú gāo  
tiān duō shǎo qióng   shū nán yàn yǐng gāo