次韻答邢惇夫

宋代 黃庭堅
為山不能山,過在一簣止。 渥窪騏驎兒,墮地誌千里。 岷江初濫觴,入楚乃無底。 將升聖人堂,道固有廉陛。 邢子好少年,如世有源水。 方求無津涯,不作蛙井喜。 兒中兀老蒼,趣造甚奇異。 過閱王公門,袖中有漫刺。 別來阻河山,望遠每障袂。 斯文向千載,有志常寡遂。 後生文楚楚,照影若孔翠。 不應太玄草,睎價咸陽市。 雨作枕簞秋,官閒省中睡。 夢不到漢東,茗椀乃為祟。 聞君肺渴減,頗復佳食寐。 讀書得新功,來雁寄一字。
wéi shān néng shān   guò zài kuì zhǐ
lín ér   duò zhì qiān
mín jiāng chū làn shāng   chǔ nǎi
jiāng shēng shèng rén táng   dào yǒu lián
xíng zi hǎo shào nián   shì yǒu yuán shuǐ
fāng qiú jīn   zuò jǐng
ér zhōng lǎo cāng   zào shén
guò yuè wáng gōng mén   xiù zhōng yǒu màn
bié lái shān   wàng yuǎn měi zhàng mèi
wén xiàng qiān zǎi   yǒu zhì cháng guǎ suì
hòu shēng wén chǔ chǔ   zhào yǐng ruò kǒng cuì
yīng tài xuán cǎo   jià xián yáng shì
zuò zhěn dān qiū   guān xián shěng zhōng shuì
mèng dào hàn dōng   míng wǎn nǎi wèi suì
wén jūn fèi jiǎn   jiā shí mèi
shū xīn gōng   lái yàn