次韻荅王蘊德紀善雨中見寄

元代 貝瓊
老夫三月不出門,懶性有如嵇叔夜。聖明遇物先採擢,枯槁於時亦沾灑。 病駒只合中野棄,寒雀寧思上林下。印常不啟信官間,書亦慵耽從容假。 淮南六月如早秋,未脫吳綾頗相訝。白雨三更滄海立,黃河一道青天瀉。 池翻紅艷落蓮衣,石長綠文成藻藉。姑惡時鳴父老憂,鬼車夜過兒童怕。 空懷南蒼人相遠,豈有東家馬堪借。百錢沽酒愧瓶空,斗米如珠抱衾賣。 已慚不作子虛賦,尚托端居廣文舍。隱几南窗亦自高,驅車九陌知誰暇。 識字終非楊子博,題詩誤許曹劉亞。但覓丹砂苦未成,久知白髮那能化。 兩峰絕境可誅茅,何處良田足甘蔗。赤城仙子玉符孫,雙璧今傾鳳台價。 楚筵設醴未應忘,齊門鼓瑟空遭罵。時看新學氣如虹,病送殘年肉銷胯。 投劾終當去石門,日斜田父茅檐話。
lǎo sān yuè chū mén   lǎn xìng yǒu shū shèng míng xiān cǎi zhuó   gǎo shí zhān
bìng zhī zhōng   hán què níng shàng lín xià yìn cháng xìn guān jiān   shū yōng dān cóng róng jiǎ
huái nán liù yuè zǎo qiū   wèi tuō líng xiāng bái sān gēng cāng hǎi   huáng dào qīng tiān xiè
chí fān hóng yàn luò lián   shí zhǎng wén chéng zǎo è shí míng lǎo yōu   guǐ chē guò ér tóng
kōng huái nán cāng rén xiàng yuǎn   yǒu dōng jiā kān jiè bǎi qián jiǔ kuì píng kōng   dòu zhū bào qīn mài
cán zuò   shàng tuō duān guǎng wén shě yìn nán chuāng gāo   chē jiǔ zhī shuí xiá
shí zhōng fēi yáng   shī cáo liú dàn dān shā wèi chéng   jiǔ zhī bái néng huà
liǎng fēng jué jìng zhū máo   chǔ liáng tián gān zhe chì chéng xiān sūn   shuāng jīn qīng fèng tái jià
chǔ yán shè wèi yìng wàng   mén kōng zāo shí kàn xīn xué hóng   bìng sòng cán nián ròu xiāo kuà
tóu zhōng dāng shí mén   xié tián máo yán huà