次韻單君范寄梅行

宋代 陳著
洛陽今何辰,姚黃委沙塵。 豈無桃李花,荊棘相仆臣。 咄咄歲成晚,山空水粼粼。 化為萬葉飛,目斷無可人。 誰知霜雪根,獨抱寒中春。
luò yáng jīn chén   yáo huáng wěi shā chén  
táo huā   jīng xiāng chén  
duō duō suì chéng wǎn   shān kōng shuǐ lín lín  
huà wèi wàn fēi   duàn rén  
shéi zhī shuāng xuě gēn   bào hán zhōng chūn