次韻答劉涇

宋代 蘇軾
吟詩莫作秋蟲聲,天公怪汝鉤物情,使汝未老華發生。 芝蘭得雨蔚青青,何用自燔以出馨。 細書千紙雜真行,新音百變口如鶯。 異議蜂起弟子爭,舌翻濤瀾卷齊城。 萬卷堆胸兀相撐,以病為樂子未驚。 我有至味非煎烹,是中之樂吁難名。 綠槐如山暗廣庭,飛蟲繞耳細而清。 敗席展轉臥看經,亦自不嫌翠織成。 意行信足無溝坑,不識五郎呼作卿。 吏民哀我老不明,相戒毋復煩鞭刑。 時臨泗水照星星,微風不起鏡面平。 安得一舟如葉輕,臥聞郵簽報水程。 蓴羹羊酪不須評,一飽且救飢腸鳴。
yín shī zuò qiū chóng shēng   tiān gōng guài gōu qíng   shǐ 使 wèi lǎo huá shēng  
zhī lán wèi qīng qīng   yòng fán chū xīn  
shū qiān zhǐ zhēn xíng   xīn yīn bǎi biàn kǒu yīng  
fēng zhēng   shé fān tāo lán juǎn chéng  
wàn juàn duī xiōng xiāng chēng   bìng wéi zi wèi jīng  
yǒu zhì wèi fēi jiān pēng   shì zhōng zhī nán míng  
huái shān àn guǎng tíng   fēi chóng rào ěr ér qīng  
bài zhǎn zhuǎn kàn jīng   xián cuì zhī chéng  
xíng xìn gōu kēng   shí láng zuò qīng  
mín āi lǎo míng   xiāng jiè fán biān xíng  
shí lín shuǐ zhào xīng xing   wēi fēng jìng miàn píng  
ān zhōu qīng   wén yóu qiān bào shuǐ chéng  
chún gēng yáng lào píng   bǎo qiě jiù cháng míng