次韻答河源鄭侯見贈

明代 祝允明
千古高風一日還,摩挲塵眼對清顏。且煩元亮為彭澤,終使羊公重峴山。 渤海未容蠡瓣測,女蘿猶許兔絲攀。勞君乞與山陰譜,借取仁言此諭頑。
qiān gāo fēng hái   chén yǎn duì qīng yán qiě fán yuán liàng wèi péng zhōng   shǐ yáng 使 gōng zhòng xiàn shān    
hǎi wèi róng bàn   luó yóu pān láo jūn shān yīn jiè   rén yán wán