次韻答德化尉郭功甫遂以送之

宋代 梅堯臣
江南有嘉禽,乘春弄清吭。 流音入我耳,慰愜若獲貺。 朝聽已孤高,暮聽轉幽曠。 何多燕雀群,聲跡不相傍。 始聞汾陽生,文行眾所諒。 獨哦青山間,悼古或悲愴。 棄官不屈人,頗學陶元亮。 是時予愛之,顏采莫得望。 倏然能見過,遠涉丹湖浪。 袖攜一卷詩,行橐更無長。 固與俗人殊,於焉識敦尚。 嗟嗟二千石,不知子所向。 駭子發論高,萬仞聳孤嶂。 又如決河湍,捧土安可障。 吾方嘆環材,恨未逢良匠。 信哉騏驥駒,誰用伯樂相。 自從昔還朝,汩汩走俗狀。 未嘗寄子書,子言今行行。 亦似昧相知,曾非事高閌。 把筆誠不勤,強意乃為妄。 茲晨去湓城,聊以和子唱。 子辭猶瀑布,敢挹不知量。
jiāng nán yǒu jiā qín   chéng chūn nòng qīng kēng
liú yīn ěr   wèi qiè ruò huò kuàng
cháo tīng gāo   tīng zhuǎn yōu kuàng
duō yàn què qún   shēng xiāng bàng
shǐ wén fén yáng shēng   wén xíng zhòng suǒ liàng
ó qīng shān jiān   dào huò bēi chuàng
guān rén   xué táo yuán liàng
shì shí ài zhī   yán cǎi de wàng
shū rán néng jiàn guò   yuǎn shè dān làng
xiù xié juàn shī   xíng tuó gèng zhǎng
rén shū   yān shí dūn shàng
jiē jiē èr qiān dàn   zhī zi suǒ xiàng
hài zi lùn gāo   wàn rèn sǒng zhàng
yòu jué tuān   pěng ān zhàng
fāng tàn huán cái   hèn wèi féng liáng jiàng
xìn zāi   shuí yòng xiāng
cóng hái cháo   zǒu zhuàng
wèi cháng shū   zi yán jīn xíng xíng
shì mèi xiāng zhī   céng fēi shì gāo kāng
chéng qín   qiáng nǎi wèi wàng
chén pén chéng   liáo zi chàng
zi yóu   gǎn zhī liàng