次韻答春卿尋梅

宋代 周紫芝
霜梅槁立清江濆,誰當為挽歸來魂。青鞋醉踏江沙路,玉蕤簪帽驚王孫。 臨風想見花有語,此郎詞賦如文園。花開無情落亦易,聞香當款知誰門。 怕看落地白雪滿,便恐綴枝青子繁。溫風明月不易得,繞樹莫放花黃昏。 知君共醉有佳客,此意歸來誰與論。煩君與問花無恙,尚堪一笑同清樽。
shuāng méi gǎo qīng jiāng pēn   shuí dāng wèi wǎn guī lái hún qīng xié zuì jiāng shā   ruí zān mào jīng wáng sūn    
lín fēng xiǎng jiàn huā yǒu   láng wén yuán huā kāi qíng luò wén   xiāng dāng kuǎn zhī shuí mén    
kàn luò bái xuě mǎn 滿   biàn 便 kǒng zhuì zhī qīng fán wēn fēng míng yuè rào   shù fàng huā huáng hūn    
zhī jūn gòng zuì yǒu jiā   guī lái shuí lùn fán jūn wèn huā yàng shàng   kān xiào tóng qīng zūn