次韻春雪

宋代 張擴
春雪欺人轉更豪,力如彊弩射吳潮。郢人有恨翻新曲,蜀客無襦憶舊謠。 戶外莫誇盈尺好,沙頭已作淺痕消。詩成忍凍話年少,愁殺衰翁不自聊。
chūn xuě rén zhuǎn gèng háo   jiàng shè cháo yǐng rén yǒu hèn fān xīn shǔ   jiù yáo    
wài kuā yíng chǐ hǎo   shā tóu zuò qiǎn hén xiāo shī chéng rěn dòng huà nián shào chóu   shā shuāi wēng liáo