次韻出郊

宋代 張擴
枝頭見春風,恍覺光景逼。人生謾拘攣,且作半日適。 荒郊晴亦好,當費幾兩屐。會有遮我留,田家罌瓮積。
zhī tóu jiàn chūn fēng   huǎng jué guāng jǐng rén shēng mán luán qiě   zuò bàn shì    
huāng jiāo qíng hǎo   dāng fèi liǎng huì yǒu zhē liú tián   jiā yīng wèng