次韻酬張郎中賦水蕉四首

宋代 張鎡
火雲空際正巑屼,漫瞰平湖百畝寬。 葉葉是風根是雪,一窗因爾忽生寒。
huǒ yún kōng zhèng cuán   màn kàn píng bǎi kuān  
shì fēng gēn shì xuě   chuāng yīn ěr shēng hán