次韻陳南軒

宋代 張瑰
樓榭煙霄迥,松篁蒼翠深。攀緣聊脫屣,談笑且開襟。 貝葉翻聲細,曇花布影陰。如何人境外,便自有雙林。
lóu xiè yān xiāo jiǒng   sōng huáng cāng cuì shēn pān yuán liáo tuō   tán xiào qiě kāi jīn
bèi fān shēng   tán huā yǐng yīn rén jìng wài   biàn 便 yǒu shuāng lín