次韻程泰之正字

宋代 王十朋
幻玉蜚花濕帝城,蓬萊燈火冷中清。人間草木舊相識,頃刻還驚面目生。
huàn fēi huā shī chéng   péng lái dēng huǒ lěng zhōng qīng rén jiān cǎo jiù xiāng shí qǐng   hái jīng miàn shēng