次韻程安撫蟹二首

宋代 陳造
橫前兩鋒踞草泥,恃勇寧復防吳兒。 倏隨主父死五鼎,登止郭最遭寢皮。 凡物有用皆賈禍,汝禍已酷孰使之。 平生一窟不自辦,敢羨鯨鱷游天池。 含飴茹酒瞢懷璧,僅得士女稱珍奇。 不搖喉牙詫雋永,遠封甖缶爭矜持。 爬沙躁擾良可念,請續杜老觀漁詩。
héng qián liǎng fēng cǎo   shì yǒng níng fáng ér  
shū suí zhǔ dǐng   dēng zhǐ guō zuì zāo qǐn  
fán yǒu yòng jiē huò   huò shú shǐ 使 zhī  
píng shēng bàn   gǎn xiàn jīng è yóu tiān chí  
hán jiǔ méng huái   jǐn de shì chēng zhēn  
yáo hóu chà juàn yǒng   yuǎn fēng yīng fǒu zhēng jīn chí  
shā zào rǎo liáng niàn   qǐng lǎo guān shī