次韻晁堯民黃魯直蘇子瞻同賦半

宋代 李之儀
耿耿萬里心,振衣常夜半。明星當戶高,仰首每自嘆。 是身固虛空,殆將等閒玩。永懷一寸光,有之詎能散。 南山富蕨薇,采采寧待伴。不愧郢中曲,誰報青玉案。 千載北窗風,鄭聲何可亂。子職若崎嶇,垢指寧與盥。 我慚老更拙,欲和知良難。但能襲餘塵,未易窺重關。 路年與君俱,才此意少寬。奈何舍我去,鴻鵠隨騫摶。 岑樓起膚寸,萬仞始一拳。知君未易量,願君更加餐。 親發日益白,何以為親歡。以義不以時,吾君正求賢。 只欠明光宮,峨峨望君冠。
gěng gěng wàn xīn   zhèn cháng bàn míng xīng dàng gāo   yǎng shǒu měi tàn
shì shēn kōng   dài jiāng děng xián wán yǒng huái cùn guāng   yǒu zhī néng sàn
nán shān jué wēi   cǎi cǎi níng dài bàn kuì yǐng zhōng   shuí bào qīng àn
qiān zǎi běi chuāng fēng   zhèng shēng luàn zhí ruò   gòu zhǐ níng guàn
cán lǎo gēng zhuō   zhī liáng nán dàn néng chén   wèi kuī zhòng guān
nián jūn   cái shǎo kuān nài shě   hóng suí qiān tuán
cén lóu cùn   wàn rèn shǐ quán zhī jūn wèi liàng   yuàn jūn gèng jiā cān
qīn bái   wéi qīn huān shí   jūn zhèng qiú xián
zhǐ qiàn míng guāng gōng   é é wàng jūn guān