次韻晁無斁夏雨

宋代 陳師道
咫尺隔山海,作書問如何。 蟻垤既畜糧,蛙窟如鳴鼉。 積暑復一雨,斧斫仍手摩。 鉤窗欲懸麻,出門已橫河。 人言月離畢,未必致滂沱。 東皋繁草木,蘭文不同科。 驚魚畏密罟,獨鳥鳴南柯。 稍無蟲飛喧,復覺蟬語多。 因聲作好惡,與物殊未和。 臥聞夜來雨,歸種故山禾。 百年須下澤,萬里付長羅。 先生斷百好,尚以詩作魔。 縮子萬言手,聽渠七字哦。 室邇人則遠,燕默勞者歌。 思君得老瘦,觸熱生積痾。
zhǐ chǐ shān hǎi   zuò shū wèn  
dié chù liáng   míng tuó  
shǔ   zhuó réng shǒu  
gōu chuāng xuán   chū mén héng  
rén yán yuè   wèi zhì pāng tuó  
dōng gāo fán cǎo   lán wén tóng  
jīng wèi   niǎo míng nán  
shāo chóng fēi xuān   jué chán duō  
yīn shēng zuò hào   shū wèi  
wén lái   guī zhǒng shān  
bǎi nián xià   wàn zhǎng luó  
xiān sheng duàn bǎi hǎo   shàng shī zuò  
suō zi wàn yán shǒu   tīng ó  
shì ěr rén yuǎn   yàn láo zhě  
jūn lǎo shòu   chù shēng