次韻晁無咎學士相迎

宋代 蘇軾
少年獨識晁新城,閉門卻掃卷旆旌。胸中自有談天口,坐卻秦軍發墨守。 有子不為謀置錐,虹霓吞吐忘寒飢。端如太史牛馬走,嚴、徐不敢連尻脽。 徘回未用疑相待,枉尺知君有家戒。避人聊復去瀛洲,伴我真能老淮海。 夢中仇池千仞岩,便欲攬我青霞幨。且須還家與婦計,我本歸路連西南。 老來飲酒無人佐,獨看紅藥傾白墮。每到平山憶醉翁,懸知他日君思我。 路傍小兒笑相逢,齊歌萬事轉頭空。賴有風流賢別駕,猶堪十里卷春風。
shào nián shí cháo xīn chéng   mén què sǎo juǎn pèi jīng xiōng zhōng yǒu tán tiān kǒu zuò   què qín jūn shǒu    
yǒu zi wéi móu zhì zhuī   hóng tūn wàng hán duān tài shǐ niú zǒu yán   gǎn lián kāo shuí      
pái huí wèi yòng xiāng dài   wǎng chǐ zhī jūn yǒu jiā jiè rén liáo yíng zhōu bàn   zhēn néng lǎo huái hǎi    
mèng zhōng chóu chí qiān rèn yán   biàn 便 lǎn qīng xiá chān qiě huán jiā   běn guī lián nán 西    
lǎo lái yǐn jiǔ rén zuǒ   kàn hóng yào qīng bái duò měi dào píng shān zuì wēng xuán   zhī jūn    
bàng xiǎo ér xiào xiāng féng   wàn shì zhuǎn tóu kōng lài yǒu fēng liú xián bié jià yóu   kān shí juǎn chūn fēng