次韻常之用前人韻賦梅花十絕 其五

宋代 許及之
每愛孤山靜思凝,歲寒不脫柏青青。暗中參得橫斜趣,不費陶潛影答形。
měi ài shān jìng níng   suì hán tuō bǎi qīng qīng àn zhōng cān héng xié   fèi táo qián yǐng xíng