次韻常之用前人韻賦梅花十絕 其三

宋代 許及之
風靜得香多醞藉,雪殘觀色轉精神。不教翠竹疏鬆畔,清殺天寒日暮人。
fēng jìng xiāng duō yùn jiè   xuě cán guān zhuǎn jīng shén jiào cuì zhú shū sōng pàn qīng   shā tiān hán rén