次韻昌甫所寄 其二

宋代 韓淲
飛舞醯雞隻瓮天,何知老壯與窮堅。於今之世宜咸若,從古之賢定復然。 荷盡菊殘非一日,草深地僻幾多年。吟窗明暗霜須雪,苟亦無言豈舍旃。
fēi zhǐ wèng tiān   zhī lǎo zhuàng qióng jiān jīn zhī shì xián ruò cóng   zhī xián dìng rán    
jǐn cán fēi   cǎo shēn duō nián yín chuāng míng àn shuāng xuě gǒu   yán shě zhān