次韻昌父十首 其九

宋代 韓淲
吟盡清詩花自開,中秋宜共月徘徊。京塵抖擻嵐生潤,忘卻年光過眼催。
yín jǐn qīng shī huā kāi   zhōng qiū gòng yuè pái huái jīng chén dǒu sǒu lán shēng rùn wàng   què nián guāng guò yǎn cuī