次韻昌甫 其一

宋代 韓淲
雲白天青懷玉山,森如束筍杳難攀。章泉章丘不百里,是二士者居其間。
yún bái tiān qīng huái shān   sēn shù sǔn yǎo nán pān zhāng quán zhāng qiū bǎi shì   èr shì zhě jiān