次韻昌甫 其四

宋代 韓淲
秋來風葉已紛披,景到懷人意可知。時泰果能同道泰,行危何必更身危。 獨憐水後渾休說,相與山間是寄詩。空眄庭柯又如許,彼陶終是得顏怡。
qiū lái fēng fēn   jǐng dào huái rén zhī shí tài guǒ néng tóng dào tài xíng   wēi gèng shēn wēi    
lián shuǐ hòu hún xiū shuō   xiāng shān jiān shì shī kōng miǎn tíng yòu   táo zhōng shì de yán