次韻昌甫 其二

宋代 韓淲
澗冷浮冰澌,深居坐堆灰。紛然自積雪,懷哉復懷哉。 兒女強解事,走蹈風雪裡。那知病骨酸,常日懶起止。 幽憂底窮盡,抖擻時一撥。鴻飛聲冥冥,本是淡生活。 山深已辟塵,雪中清人心。飛鳥絕尚可,空花翳陰陰。 寒更數歷然,其如雪夜何。長言與短調,瑞峰清氣多。
jiàn lěng bīng   shēn zuò duī huī fēn rán xuě   huái zāi huái zāi
ér qiáng jiě shì   zǒu dǎo fēng xuě zhī bìng suān   cháng lǎn zhǐ
yōu yōu qióng jìn   dǒu sǒu shí hóng fēi shēng míng míng   běn shì dàn shēng huó
shān shēn chén   xuě zhōng qīng rén xīn fēi niǎo jué shàng   kōng huā yīn yīn
hán gēng shù rán   xuě cháng yán duǎn diào 調   ruì fēng qīng duō