次韻昌父梅花

宋代 韓淲
山水孤根畔,行吟不盡情。花為天下白,人比聖之清。 冬日真無對,春風合主盟。可憐香浩蕩,歲歲落還生。
shān shuǐ gēn pàn   xíng yín jìn qíng huā wèi tiān xià bái   rén shèng zhī qīng
dōng zhēn duì   chūn fēng zhǔ méng lián xiāng hào dàng   suì suì luò hái shēng