次韻昌甫九峰留詩 其一

宋代 韓淲
遠峙山常峻,幽泉水自泠。幾回靈井曲,如入九峰屏。 雅以平生舊,空懷萬古靈。詩成霜露濕,原上草青青。
yuǎn zhì shān cháng jùn   yōu quán shuǐ líng huí líng jǐng   jiǔ fēng píng
píng shēng jiù   kōng huái wàn líng shī chéng shuāng shī   yuán shàng cǎo qīng qīng