次韻昌甫九峰留詩 其四

宋代 韓淲
每恨居山淺,扶輿過九峰。塵銷草色淡,嵐染木陰濃。 瓢飲真堪羨,盤飧粗得供。一庵饑渴外,何事入心胸。
měi hèn shān qiǎn   輿 guò jiǔ fēng chén xiāo cǎo dàn   lán rǎn yīn nóng
piáo yǐn zhēn kān xiàn   pán sūn gōng ān wài   shì xīn xiōng