次韻昌甫九峰留詩 其三

宋代 韓淲
每恨居山淺,扶輿過九峰。溪清通亂石,路暗失長松。 須鬢時時換,身心事事慵。雨寒樵牧斷,朝暮聽鳴鐘。
měi hèn shān qiǎn   輿 guò jiǔ fēng qīng tōng luàn shí   àn shī cháng sōng
bìn shí shí huàn   shēn xīn shì shì yōng hán qiáo duàn   zhāo tīng míng zhōng